Skip to main content

Tầng 80 và những “nấc thang” của cuộc sống


Có hai anh em nhà nọ sống ở tầng thứ 80 của một tòa cao ốc. Một ngày nọ, khi đi làm về, họ phát hiện thang máy bị hỏng và họ phải leo cầu thang bộ để về căn hộ.
Leo lên tới tầng 20 dù có mỏi chân đôi chút, nhưng điều khiến họ khó chịu nhất là những chiếc túi phải mang theo. Họ quyết định để lại chúng và sẽ quay lại lấy vào ngày hôm sau.


Cảm thấy nhẹ nhàng, vui vẻ, hai anh em hăm hở lên tới tầng 40. Nhưng từ đây người em bắt đầu thấy hai đầu gối rã rời và buồn hơn hai anh em bắt đầu to tiếng với nhau vì một chuyện vặt. Tuy vậy, họ vẫn cố gắng leo được thêm 20 tầng nữa.
Khi nhìn thấy biển báo tầng 60, cả hai đều mừng rỡ bởi chỉ còn 1/4 quãng đường nữa là họ tới đích. Họ dường như bớt cáu gắt và không “lời qua tiếng lại” để leo nốt quãng đường còn lại. Hai người cố gắng nhích từng bước một. Cuối cùng, họ đã lên đến nơi. Đứng trước cửa nhà mình, hai anh em thật vui sướng nhưng họ phát hiện ra là chìa khóa căn hộ nằm ở trong những cái túi đã bỏ lại ở tầng 20.


Cuộc đời chúng ta dường như cũng tương tự như thế. Tất cả mọi người đều phải tự mình leo lên những “nấc thang” của cuộc sống. Một số thì được đến 80 tầng còn số khác ít hơn.
Thời gian đầu, chúng ta học hành, sống dưới áp lực trong sự kỳ vọng của cha mẹ, thầy cô giáo và bạn bè. Chúng ta ít khi được làm những việc mình thích và mong muốn. Cũng ở tuổi đó, bao nhiêu những ấp ủ, ước mơ được hình thành, tuy nhiên để thực hiện được ta phải đổ mồ hôi, phải tích lũy kiến thức và kinh nghiệm sống, thậm chí đôi khi còn phải biết hy sinh.
Vào tuổi 20, hân hoan với sự tự do vừa có được, chúng ta cảm thấy “vướng víu” với những ước mơ của quá khứ và chỉ muốn rũ bỏ để thỏa chí thực hiện những ý thích “chợt đến chợt đi”, tận hưởng những niềm vui thoáng qua mà cuộc đời mang tới.
Ở tuổi 40, chúng ta bỗng cảm thấy không thỏa mãn, thích than phiền và chỉ trích người khác. Đến năm 60, nhận ra rằng quỹ thời gian không còn đủ cho những muộn phiền và trách móc, con người thành ra lại bình tĩnh hơn và cứ thế đi nốt những năm tháng còn lại trong im lặng.
Thế rồi, khi chúng ta nghĩ rằng không còn gì trên đời này có thể làm cho mình buồn phiền, thì mỗi người lại đâm ra hối tiếc, bởi những giấc mơ chưa thành hay đã bị bỏ lại lúc 60 năm trước.


Hãy nắm lấy ước mơ của bạn và hành trang quý báu mà mình có ở tuổi 20. Luôn mang theo nó trong suốt cuộc đời, để sau này bạn không bao giờ phải hối tiếc với bất cứ những gì mình đã làm. Hãy học cách tha thứ thay vì luôn chỉ trích và than phiền người khác. Giúp đỡ mọi người và cảm ơn cuộc sống khi cho chúng ta cơ hội có mặt trên cuộc đời này

Comments

Popular posts from this blog

Luật sư bán giếng

  Một luật sư đã bán cái giếng của mình cho một giáo sư. Hai ngày sau, luật sư đến gặp giáo sư và nói: "Thưa ông, tôi đã bán cho ông cái giếng, nhưng không kèm theo nước. Nếu ông muốn sử dụng nước, ông sẽ phải trả thêm phí". Giáo sư mỉm cười và nói: "Vâng, tôi sắp đến đón ông. Tôi định nói rằng ông nên lấy nước ra khỏi giếng của tôi, nếu không ông sẽ phải bắt đầu trả tiền thuê giếng từ ngày mai". Nghe vậy, luật sư trở nên lo lắng và nói: "Ồ, tôi chỉ đùa thôi"! Giáo sư cười và nói: "Đây là cách những người như ông trở thành luật sư sau khi học với chúng tôi".

Hãy tin rằng có nước ở đó

  Một người đàn ông bị lạc ở đâu đó trong sa mạc. Lương thực và nước uống ít ỏi của anh nhanh chóng cạn kiệt. Anh biết rõ rằng nếu không tìm được nước trong vài giờ tới, chờ đợi anh sẽ là bóng tối vô hạn. Nhưng sâu trong lòng, anh vẫn tin một phép màu nào đó sẽ xảy ra. Rồi anh nhìn thấy một túp lều. Anh không thể tin vào mắt mình. Trước đó, anh đã nhiều lần bị ảo giác và những hình ảnh đánh lừa. Nhưng giờ đây, anh chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng. Dù sao đi nữa, đây chính là hy vọng cuối cùng của anh. Anh dùng chút sức lực còn lại để đi về phía túp lều. Càng tiến gần, hy vọng của anh càng lớn dần và lần này may mắn cũng đứng về phía anh. Thật sự có một túp lều ở đó! Nhưng tại sao vậy? Tại sao túp lều hoàn toàn hoang vắng? Dường như đã không có ai đặt chân đến đây suốt nhiều năm. Dẫu vậy, người đàn ông vẫn bước vào, mang theo hy vọng tìm được nước. Nhưng cảnh tượng bên trong khiến anh không thể tin vào mắt mình. Có một chiếc máy bơm nước bằng tay ở đó! Anh như được t...

Mình cũng chỉ muốn đóng góp ý kiến mà thôi!

Mình góp ý nhé. Ý kiến của mình là như này, mình nói ra nếu có mất lòng anh em thì mình cũng chịu, tại vì mình cũng chỉ muốn đóng góp một chút ý kiến cho anh em biết là mình cũng là một người có ý kiến, mình là con người không thích nói dài dòng, chỉ đơn giản muốn góp ý kiến cho mọi người biết thôi, mong mọi người hãy hiểu và thông cảm cho mình, mình xin góp ý một ý kiến cực kì ngắn gọn cho anh em hiểu mình không muốn vòng vo, nói dài chỉ là một cái ý kiến ngắn gọn không cần dài. Đấy nói tóm lại là mình góp ý vậy thôi còn anh em hiểu hay không thì cũng không biết. Ai đang rảnh thì bỏ vài giây ra để đọc cmt này.... Để biết là mình có góp ý kiến. Mong ae hiểu vì mình cũng chỉ muốn đóng góp ý kiến mà thôi!