Skip to main content

Lão hòa thượng hóa giải mối oan nghiệp, kết thiện duyên


Trời sắp chạng vạng tối, có một vị hòa thượng đang trên đường trở về bản tự, đột nhiên có tiếng sấm ầm ầm nổ vang, sau đó mưa đổ xuống như trút nước.
Mưa rất lớn, ước chừng sẽ không ngừng lại trong thời gian ngắn, vị hòa thượng sốt ruột nhìn xung quanh, may mắn cách đó không xa có một trang viên, buộc lòng phải xin tá túc một đêm để tránh mưa.
Trang viên rất lớn, người canh cửa thấy hòa thượng đến, hỏi rõ ngọn nguồn rồi lạnh lùng nói: “Lão gia nhà chúng tôi xưa nay đối với thầy chùa và đạo sĩ không có duyên, người tốt nhất nên tìm chỗ khác đi”.
Hòa thường khẩn khoản nói: “Mưa lớn như vậy, gần đây cũng không có nhà dân hay quán trọ nào cả, chỉ còn có chỗ này là thuận tiện thôi”.
Người hầu nói: “Tôi không thể tùy tiện quyết định, chờ tôi đi hỏi ý lão gia một tiếng”.
Một lúc sau người gác cửa đi ra, nói lão gia của anh ta không đồng ý. Hòa thượng xin ở dưới mái hiên tạm nghỉ một đêm, người hầu vẫn lắc đầu cự tuyệt. Hòa thượng không còn cách nào khác, hỏi tên chủ nhân của trang viên, rồi mặc kệ mưa to, toàn thân ướt đẫm chạy về chùa.
Ba năm sau, lão gia của trang viên nạp thêm tiểu thiếp và rất sủng ái tiểu thiếp này. Người tiểu thiếp nói muốn đến ngôi chùa gần đó thắp hương cầu phúc, vậy nên lão gia cùng vị tiểu thiếp đi ra ngoài.
Vào đến trong chùa, chợt nhìn thấy tên của mình được ghi trên tấm bảng “Bổng lộc – công danh –  trường thọ” treo ở nơi rất dễ thấy, lão gia của trang viên rất tức giận, liền hỏi một tiểu hòa thường đang quét dọn cho rõ ngọn nguồn sự tình.
Tiểu hòa thượng cười nói: “Đấy là do trụ trì của chúng tôi viết vào 3 năm trước. Lúc đó ông đội mưa lớn trở về, nói có một vị thí chủ không có thiện duyên với mình, cho nên ông viết tên của vị ấy lên tấm bảng này.

Trụ trì mỗi ngày đều tụng kinh, rồi hồi hướng công đức cho vị thí chủ kia, hy vọng có thể giải được oan nghiệt đã kết với vị thí chủ đó, kết thêm chút ít thiện duyên, còn về sự tình cụ thể chi tiết thì chúng tôi cũng không rõ”.
Lão gia của trang viên nghe xong liền lập tức hiểu ra, trong nội tâm hổ thẹn lại bất an. Về sau, ông trở thành vị mạnh thường quân của chùa, công quả, hương khói quanh năm không dứt.

Comments

Popular posts from this blog

Mình cũng chỉ muốn đóng góp ý kiến mà thôi!

Mình góp ý nhé. Ý kiến của mình là như này, mình nói ra nếu có mất lòng anh em thì mình cũng chịu, tại vì mình cũng chỉ muốn đóng góp một chút ý kiến cho anh em biết là mình cũng là một người có ý kiến, mình là con người không thích nói dài dòng, chỉ đơn giản muốn góp ý kiến cho mọi người biết thôi, mong mọi người hãy hiểu và thông cảm cho mình, mình xin góp ý một ý kiến cực kì ngắn gọn cho anh em hiểu mình không muốn vòng vo, nói dài chỉ là một cái ý kiến ngắn gọn không cần dài. Đấy nói tóm lại là mình góp ý vậy thôi còn anh em hiểu hay không thì cũng không biết. Ai đang rảnh thì bỏ vài giây ra để đọc cmt này.... Để biết là mình có góp ý kiến. Mong ae hiểu vì mình cũng chỉ muốn đóng góp ý kiến mà thôi!

Luật sư bán giếng

  Một luật sư đã bán cái giếng của mình cho một giáo sư. Hai ngày sau, luật sư đến gặp giáo sư và nói: "Thưa ông, tôi đã bán cho ông cái giếng, nhưng không kèm theo nước. Nếu ông muốn sử dụng nước, ông sẽ phải trả thêm phí". Giáo sư mỉm cười và nói: "Vâng, tôi sắp đến đón ông. Tôi định nói rằng ông nên lấy nước ra khỏi giếng của tôi, nếu không ông sẽ phải bắt đầu trả tiền thuê giếng từ ngày mai". Nghe vậy, luật sư trở nên lo lắng và nói: "Ồ, tôi chỉ đùa thôi"! Giáo sư cười và nói: "Đây là cách những người như ông trở thành luật sư sau khi học với chúng tôi".

Gillian cô bé không thể ngồi yên

  Gillian là một cô bé 7 tuổi. Cô bé 7 tuổi không thể ngồi yên phút nào trong giờ học với biệt danh “Wriggle Bottom” (tạm dịch là: “Cái mông vặn vẹo”). Gillian liên tục đứng lên, ngồi xuống; lơ đễnh mất tập trung; suy nghĩ vẩn vơ và không theo được bài giảng. Thầy cô của Gillian lo lắng, buồn phiền về cô bé. Họ phạt cô bé. Họ la mắng cô bé. Họ tặng cô bé một phần thưởng vào đôi lần cô bé chú tâm trong giờ học. Nhưng chẳng ích gì. Gillian hoàn toàn không biết phải làm thế nào để không nhấp nhổm và tập trung trong giờ học. Ở nhà cũng vậy. Mẹ cũng dùng hình phạt với Gillian. Vì thế, cô bé không chỉ nhận điểm kém và bị phạt ở trường, mà còn phải chịu đựng tất cả những điều tồi tệ đó ở nhà. Một hôm, mẹ của Gillian được mời tới trường. Người phụ nữ buồn thê thảm như thể biết trước mình sắp nhận được tin dữ dắt tay con đến thẳng phòng gặp mặt. Các giáo viên trao đổi về một căn bệnh, một hội chứng rối loạn học tập. Có lẽ đó là chứng tăng động, hoặc có lẽ cô bé cần sớm được can thiệp y tế. ...