Skip to main content

Lời khuyên của vị lão sư


Cách đây lâu lắm rồi, có một vị lão sư mang người đệ tử trẻ tuổi của mình xuống núi để truyền giảng một số điều cho anh ta giữa những dân làng. Trên đường đi, họ gặp một bà lão gần như sắp chết đói. Vị lão sư lấy ra một ít thức ăn khô và bạc trắng trong túi và đưa cho bà lão mặc dù người đệ tử không sẵn lòng rời bỏ những thứ đó. Vị lão sư cố gắng giúp đệ tử của mình ngộ ra và nói: “Sinh, tử và đức hạnh chỉ là những thứ trong quan niệm của chúng ta. Chút thức ăn và bạc trắng này là để chúng ta sở hữu tạm thời. Tuy vậy, chúng có thể cứu mạng sống của bà lão này.”

Người đệ tử dường như hiểu được một chút lời dạy của sư phụ và kính cẩn trả lời: “Con xin ghi nhớ lời dạy của sư phụ. Một ngày kia khi con xây được một ngôi chùa lớn, con sẽ giúp đỡ những người gặp khó khăn.” Nghe những lời này, vị lão sư chỉ lắc đầu.
Vài năm sau, khi vị lão sư sắp qua đời, ông đưa một cuốn sách cho người đệ tử, nhưng ông qua đời trước khi nói hết những lời trăn trối cuối cùng.
Người đệ tử trẻ rất có năng lực và tiếp tục công việc xây chùa. Anh ta nghĩ rằng sau khi ngôi chùa được hoàn thành, anh ta sẽ làm theo những lời chỉ dẫn của sư phụ và cứu giúp nhiều người nghèo hơn nữa. Sau khi ngôi chùa được xây xong, trông nó rất đẹp. Anh ta lại nghĩ: “Có lẽ mình nên đợi đến khi ngôi chùa trở nên to đẹp hơn rồi mình mới đi giúp đỡ những người nghèo khổ”.
Thời gian thấm thoát trôi, mấy chục năm trời cũng đã đi qua, trong quãng thời gian đó công trình của anh ta dần dần biến thành một ngôi chùa nguy nga tráng lệ. Tuy vậy, người đệ tử đã quá bận rộn với việc xây dựng ngôi chùa trong suốt thời gian đó, anh ta không bao giờ thực sự đi đâu để làm điều tốt nào cả.
Nhiều năm nữa lại trôi qua và lúc đó đến lượt người đệ tử ngày nào nằm hấp hối. Chỉ đến lúc này người đệ tử mới nhớ tới cuốn sách mà vị lão sư đã đưa cho mình. Ông chầm chậm mở cuốn sách ra và bắt gặp dòng chữ mà vị lão sư viết lên trang đầu:“Cứu một mạng người còn tốt hơn mười năm tụng kinh”.
Vị lão sư đã không kịp nói những lời đáng quý ấy với người đệ tử trước khi qua đời. Người đệ tử nay đã già lặng lẽ cúi đầu hổ thẹn, suy nghĩ về quãng thời gian đã qua, mà ông gọi là cuộc đời, và nhớ lại không chỉ những lời dạy của vị lão sư ngày trước, mà cả lời đáp mà ông đã nói với sư phụ của mình: “Con xin ghi nhớ lời dạy của sư phụ”. Trong khoảnh khắc ấy, ông thấy lòng mình trống rỗng, với một trái tim trĩu nặng, ông chợt nhận ra thời gian trong cuộc đời đã không ủng hộ ông sửa chữa những thiếu sót trong suốt cuộc đời mình.
Thực ra, chúng ta không cần phải chờ đến lúc có đủ phương tiện hay khả năng rồi mới giúp đỡ người khác. Chúng ta nên luôn ghi nhớ rằng giúp người khác một tay với một tấm lòng tốt và chân thành còn quan trọng hơn rất nhiều. Một tấm lòng luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác là bản tính tự nhiên và nguyên thủy của mỗi con người. Khi một người chờ đến khi có đủ nguồn lực hay khả năng để làm điều gì đó, hy vọng rằng người đó sẽ sớm nhận ra rằng chúng ta chỉ đang lấy cớ để biện hộ cho tính ích kỷ này của mình và chỉ là đang cố gắng che đậy sự ngần ngại bước ra mà thôi.

Comments

Popular posts from this blog

Luật sư bán giếng

  Một luật sư đã bán cái giếng của mình cho một giáo sư. Hai ngày sau, luật sư đến gặp giáo sư và nói: "Thưa ông, tôi đã bán cho ông cái giếng, nhưng không kèm theo nước. Nếu ông muốn sử dụng nước, ông sẽ phải trả thêm phí". Giáo sư mỉm cười và nói: "Vâng, tôi sắp đến đón ông. Tôi định nói rằng ông nên lấy nước ra khỏi giếng của tôi, nếu không ông sẽ phải bắt đầu trả tiền thuê giếng từ ngày mai". Nghe vậy, luật sư trở nên lo lắng và nói: "Ồ, tôi chỉ đùa thôi"! Giáo sư cười và nói: "Đây là cách những người như ông trở thành luật sư sau khi học với chúng tôi".

Hãy tin rằng có nước ở đó

  Một người đàn ông bị lạc ở đâu đó trong sa mạc. Lương thực và nước uống ít ỏi của anh nhanh chóng cạn kiệt. Anh biết rõ rằng nếu không tìm được nước trong vài giờ tới, chờ đợi anh sẽ là bóng tối vô hạn. Nhưng sâu trong lòng, anh vẫn tin một phép màu nào đó sẽ xảy ra. Rồi anh nhìn thấy một túp lều. Anh không thể tin vào mắt mình. Trước đó, anh đã nhiều lần bị ảo giác và những hình ảnh đánh lừa. Nhưng giờ đây, anh chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng. Dù sao đi nữa, đây chính là hy vọng cuối cùng của anh. Anh dùng chút sức lực còn lại để đi về phía túp lều. Càng tiến gần, hy vọng của anh càng lớn dần và lần này may mắn cũng đứng về phía anh. Thật sự có một túp lều ở đó! Nhưng tại sao vậy? Tại sao túp lều hoàn toàn hoang vắng? Dường như đã không có ai đặt chân đến đây suốt nhiều năm. Dẫu vậy, người đàn ông vẫn bước vào, mang theo hy vọng tìm được nước. Nhưng cảnh tượng bên trong khiến anh không thể tin vào mắt mình. Có một chiếc máy bơm nước bằng tay ở đó! Anh như được t...

Hãy Đối Đầu Với Hổ Báo Nhưng Tránh Xa Lũ Chó Điên

  Khi bị chó cắn, ta không thể cắn lại chó được, vì như thế là giẫm đạp lên chính tôn nghiêm và giá trị của loài sư tử. Có một câu chuyện nhỏ kể rằng, khi sư tử bố dẫn con trai mình đi trông nom lãnh địa, cả hai gặp một con sư tử đực khác đang lang thang một mình. Sư tử bố bèn bảo con: “Hãy nhìn bố đánh đuổi kẻ xâm phạm lãnh thổ này đi như thế nào”. Rồi sư tử bố lao lên anh dũng chiến đấu, bảo vệ khu vực của mình thành công. Một ngày khác, hai bố con sư tử tiếp tục dẫn nhau đi tuần tra, cả hai bắt gặp một con hổ đang mon men săn mồi trong lãnh thổ. Sư tử bố quay sang bảo con: “Hãy nhìn bố đánh đuổi kẻ ngoại bang này đi như thế nào mà học tập”. Rồi sư tử bố tiếp tục lao lên anh dũng chiến đấu, bảo vệ khu vực của mình thành công. Lại một ngày khác, hai bố con sư tử trên đường tuần tra lại bắt gặp một con báo mon men tiếp cận khu rừng. Sư tử bố tiếp tục quay sang bảo con nhìn mình đánh đuổi kẻ thù, rồi gầm lên giận dữ và xông tới chiến đấu. Nhưng đến một ngày, khi sư tử bố t...