Skip to main content

Túi thức ăn bỏ quên cạnh thùng rác và bí mật của vị giám đốc đáng kính


Hàng ngày, anh bảo vệ nhận được một túi đồ ăn bỏ quên bên cạnh thùng rác, nhưng anh có chết cũng không thể ngờ được nguồn gốc của hộp đồ ăn tươi ngon đó. 
Giám đốc di chuyển trên chiếc ô tô sang trọng hàng ngày, còn anh là người bảo vệ chịu trách nhiệm mở cửa xe tại biệt thự của ông. Anh luôn chào ông niềm nở, nhưng ông chưa bao giờ đáp lại. Tương phản với bộ đồng phục lịch sự, cuộc sống của gia đình anh ngày càng khó khăn… Nhưng với anh, nhận được công việc này đã là một hạnh phúc.
Một ngày nọ, khi trở về nhà, anh đã lục qua một thùng rác ở gần căn biệt thự. Tình cờ, giám đốc nhìn thấy anh, nhưng ông ta vờ như không thấy, vẫn chỉ là cái vẻ lạnh lùng đó. May mắn đến ngày hôm sau, anh có thể tìm thấy một túi thức ăn sạch sẽ, còn nguyên vẹn gần thùng rác này. Túi thức ăn còn rất tươi, như là có người vừa mua từ siêu thị vậy.
Cuộc sống quá khốn khó đến nỗi anh chẳng thể quan tâm đến người để quên đồ ăn. Anh vội vàng cầm túi mang về nhà. Ngày hôm sau, anh lại tìm thấy một túi thức ăn tương tự, và cả ngày hôm sau nữa…
Dần dần, túi thức ăn đã trở thành một phần không thể thiếu nuôi sống gia đình. Đôi lúc anh cũng thắc mắc rằng ai đã ngu ngốc để quên thức ăn tại đó, nhưng đây cũng chỉ là những ý nghĩ thoáng qua trong dòng đời quá mệt mỏi.

Rồi vị giám đốc qua đời. Sau những ngày tang lễ bận rộn, anh quay lại chỗ cũ để lấy túi thức ăn. Nhưng không có gì ở đó. Những ngày hôm sau, anh tiếp tục hy vọng để rồi thất vọng.
Một thời gian sau đó, anh không còn đủ khả năng nuôi sống gia đình vốn đã quen thuộc với túi thức ăn anh mang về hàng ngày. Anh quyết định xin vợ giám đốc tăng lương hoặc tìm một công việc khác.
Khi anh đặt vấn đề, bà chủ đã rất ngạc nhiên. Anh đã làm việc ở đây nhiều năm, nhưng chưa bao giờ phàn nàn về đồng lương của mình. Tại sao đột nhiên anh lại nói, mức lương hiện tại hoàn toàn không thể đủ sống? Anh đã đưa ra rất nhiều lý do, nhưng không thể thuyết phục được bà chủ. Cuối cùng, anh quyết định nói sự thực, và kể về túi thức ăn anh lấy mỗi ngày.
Bà chủ run run hỏi anh rằng từ bao giờ anh không nhận được túi thức ăn nữa. Im lặng - Anh chợt nhận ra rằng đó là sau khi giám đốc qua đời. Bà chủ bật khóc.
Bối rối và bất ngờ, anh tự nhủ: Tại sao lại như vậy? Tại sao một con người lạnh lùng lại có thể đối xử tốt với anh như thế? Anh cảm thấy vô cùng xấu hổ và thầm quyết định mình sẽ tiếp tục làm dù không được tăng lương.
Bà chủ dần trấn tĩnh lại và nói, “Thật mừng vì đã tìm thấy anh. Tôi biết chồng mình đã mua thức ăn cho bảy gia đình khác hàng ngày. Tôi đã tìm thấy sáu người, và anh là người cuối cùng mà tôi luôn tìm kiếm”.
Kể từ ngày hôm đó, anh đều được nhận một túi thức ăn, nhưng tại nhà mình. Người con trai giám đốc đã trao tận tay anh. Nhưng bất cứ khi nào anh cám ơn, cậu đều không trả lời, giống hệt giám đốc.
Thế rồi một ngày, anh đã nói “cám ơn” thật to. Cậu quay lại nhìn anh, và nói: “Khi tôi không trả lời, xin đừng để bụng, vì thính lực của tôi không tốt”. Cậu bị suy giảm thính lực giống hệt cha mình.

Đôi khi, có phải chúng ta đã quá vội vàng khi phán xét người khác?

Comments

Popular posts from this blog

Luật sư bán giếng

  Một luật sư đã bán cái giếng của mình cho một giáo sư. Hai ngày sau, luật sư đến gặp giáo sư và nói: "Thưa ông, tôi đã bán cho ông cái giếng, nhưng không kèm theo nước. Nếu ông muốn sử dụng nước, ông sẽ phải trả thêm phí". Giáo sư mỉm cười và nói: "Vâng, tôi sắp đến đón ông. Tôi định nói rằng ông nên lấy nước ra khỏi giếng của tôi, nếu không ông sẽ phải bắt đầu trả tiền thuê giếng từ ngày mai". Nghe vậy, luật sư trở nên lo lắng và nói: "Ồ, tôi chỉ đùa thôi"! Giáo sư cười và nói: "Đây là cách những người như ông trở thành luật sư sau khi học với chúng tôi".

Hãy tin rằng có nước ở đó

  Một người đàn ông bị lạc ở đâu đó trong sa mạc. Lương thực và nước uống ít ỏi của anh nhanh chóng cạn kiệt. Anh biết rõ rằng nếu không tìm được nước trong vài giờ tới, chờ đợi anh sẽ là bóng tối vô hạn. Nhưng sâu trong lòng, anh vẫn tin một phép màu nào đó sẽ xảy ra. Rồi anh nhìn thấy một túp lều. Anh không thể tin vào mắt mình. Trước đó, anh đã nhiều lần bị ảo giác và những hình ảnh đánh lừa. Nhưng giờ đây, anh chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng. Dù sao đi nữa, đây chính là hy vọng cuối cùng của anh. Anh dùng chút sức lực còn lại để đi về phía túp lều. Càng tiến gần, hy vọng của anh càng lớn dần và lần này may mắn cũng đứng về phía anh. Thật sự có một túp lều ở đó! Nhưng tại sao vậy? Tại sao túp lều hoàn toàn hoang vắng? Dường như đã không có ai đặt chân đến đây suốt nhiều năm. Dẫu vậy, người đàn ông vẫn bước vào, mang theo hy vọng tìm được nước. Nhưng cảnh tượng bên trong khiến anh không thể tin vào mắt mình. Có một chiếc máy bơm nước bằng tay ở đó! Anh như được t...

Hãy Đối Đầu Với Hổ Báo Nhưng Tránh Xa Lũ Chó Điên

  Khi bị chó cắn, ta không thể cắn lại chó được, vì như thế là giẫm đạp lên chính tôn nghiêm và giá trị của loài sư tử. Có một câu chuyện nhỏ kể rằng, khi sư tử bố dẫn con trai mình đi trông nom lãnh địa, cả hai gặp một con sư tử đực khác đang lang thang một mình. Sư tử bố bèn bảo con: “Hãy nhìn bố đánh đuổi kẻ xâm phạm lãnh thổ này đi như thế nào”. Rồi sư tử bố lao lên anh dũng chiến đấu, bảo vệ khu vực của mình thành công. Một ngày khác, hai bố con sư tử tiếp tục dẫn nhau đi tuần tra, cả hai bắt gặp một con hổ đang mon men săn mồi trong lãnh thổ. Sư tử bố quay sang bảo con: “Hãy nhìn bố đánh đuổi kẻ ngoại bang này đi như thế nào mà học tập”. Rồi sư tử bố tiếp tục lao lên anh dũng chiến đấu, bảo vệ khu vực của mình thành công. Lại một ngày khác, hai bố con sư tử trên đường tuần tra lại bắt gặp một con báo mon men tiếp cận khu rừng. Sư tử bố tiếp tục quay sang bảo con nhìn mình đánh đuổi kẻ thù, rồi gầm lên giận dữ và xông tới chiến đấu. Nhưng đến một ngày, khi sư tử bố t...