Skip to main content

Vị Sứ Thần Tài Trí


Trong lịch sử Trung Hoa, chuyện về công chúa cưới vị vua của đất nước ngoại bang nhằm thắt chặt bang giao không phải là hiếm. Một ví dụ điển hình là khi công chúa Văn Thành triều nhà Đường thành thân với vua Tây Tạng Tùng Tán Can Bố.
Theo truyền thuyết, các sứ giả từ năm quốc gia khác nhau đã mang theo những món quà quý giá tới Trường An để hỏi cưới công chúa Văn Thành. Hoàng đế Đường Thái Tông đã thật sự rất khó khăn trong quyết định chọn người để gả cho công chúa.Vì vậy đầu tiên ông quyết định thử trí thông minh của các sứ thần. Ông đưa ra một vài thử thách khó khăn. Thử thách đầu tiên là luồn sợi chỉ lụa qua một viên ngọc.
Đường Thái Tông cho gọi các sứ giả vào cung và đưa ra một viên ngọc bích cùng vài sợi chỉ. Hóa ra có một lỗ nhỏ cùng đường thông quanh co trong viên ngọc. Thái Tông yêu cầu những sứ thần luồn sợi chỉ từ đầu này đến đầu bên kia của đường thông. Ông nói thêm rằng công chúa Văn Thành sẽ cưới nhà vua có vị sứ giả chiến thắng trong tất cả các thử thách.
Sứ giả của Tùng Tán, Cát Nhĩ đã tìm một con kiến và buộc một sợi lông đuôi ngựa vào eo nó. Ông đưa con kiến vào một đầu và đăt mật ong ở đầu còn lại. Trong lúc ấy ông thổi không khí vào viên ngọc bích. Chẳng mấy chốc, con kiến đã bò ra khỏi đầu kia. Tiếp theo, ông buộc sợi chỉ vào sợi lông đuôi ngựa đó. Ông kéo sợi lông đuôi ngựa nhẹ nhàng và sợi chỉ cũng theo đó mà ra khỏi đầu kia. Thái Tông rất hài lòng vói cách làm thông minh này.
Thử thách thứ hai là ghép cặp 100 con ngựa với những con ngựa con mới sinh của chúng. Cát Nhĩ tách ngựa mẹ và ngựa con trong một ngày và không cho những con ngựa con ăn hay uống nước. Ngày hôm sau, ông thả chúng ra. Những con ngựa con rất đói và sợ, chúng nhanh chóng chạy về phía mẹ của chúng. Kết quả là việc ghép cặp đã hoàn thành.
Thử thách tiếp theo là tìm ra công chúa Văn Thành trong số 2500 cô gái trẻ đẹp. Cát Nhĩ lấy ra một vài con ong mật mà ông mang theo. Ông đã tìm hiểu trước và biết chắc chắn loại hương thơm mà công chúa thích dùng. Vì vậy những con ong bay thẳng tới đầu công chúa giữa 2500 cô gái trẻ đẹp.
Thử thách cuối cùng là làm thế nào đi vào và ra hoàng cung mà không bị lạc. Một đêm, trong tiếng trống dồn dập và mạnh mẽ, Thái Tông cho mời các sứ giả cùng vào hoàng cung. Cát Nhĩ biết rằng ông không quen thuộc với những con đường ở Tràng An, vì vậy ông đánh dấu một vài nơi quan trọng và do đó ông sẽ không bị lạc. Sau khi tất cả các sứ giả tới hoáng cung, Thái Tông bảo họ quay trở về. Cuối cùng, sứ giả của Tùng Tán lại thắng một lần nữa.
Cát Nhĩ, với sự thông thái của mình, đã vượt qua tất cả các thử thách.
Thái Tông nghĩ  “Nếu cả sứ giả cũng nhanh trí đến vậy thì nhà vua phải rất thông minh”
Vì vậy ông cho phép công chúa Văn Thành lấy Tùng Tán Cán Bố như đã hứa.

Comments

Popular posts from this blog

Mình cũng chỉ muốn đóng góp ý kiến mà thôi!

Mình góp ý nhé. Ý kiến của mình là như này, mình nói ra nếu có mất lòng anh em thì mình cũng chịu, tại vì mình cũng chỉ muốn đóng góp một chút ý kiến cho anh em biết là mình cũng là một người có ý kiến, mình là con người không thích nói dài dòng, chỉ đơn giản muốn góp ý kiến cho mọi người biết thôi, mong mọi người hãy hiểu và thông cảm cho mình, mình xin góp ý một ý kiến cực kì ngắn gọn cho anh em hiểu mình không muốn vòng vo, nói dài chỉ là một cái ý kiến ngắn gọn không cần dài. Đấy nói tóm lại là mình góp ý vậy thôi còn anh em hiểu hay không thì cũng không biết. Ai đang rảnh thì bỏ vài giây ra để đọc cmt này.... Để biết là mình có góp ý kiến. Mong ae hiểu vì mình cũng chỉ muốn đóng góp ý kiến mà thôi!

Luật sư bán giếng

  Một luật sư đã bán cái giếng của mình cho một giáo sư. Hai ngày sau, luật sư đến gặp giáo sư và nói: "Thưa ông, tôi đã bán cho ông cái giếng, nhưng không kèm theo nước. Nếu ông muốn sử dụng nước, ông sẽ phải trả thêm phí". Giáo sư mỉm cười và nói: "Vâng, tôi sắp đến đón ông. Tôi định nói rằng ông nên lấy nước ra khỏi giếng của tôi, nếu không ông sẽ phải bắt đầu trả tiền thuê giếng từ ngày mai". Nghe vậy, luật sư trở nên lo lắng và nói: "Ồ, tôi chỉ đùa thôi"! Giáo sư cười và nói: "Đây là cách những người như ông trở thành luật sư sau khi học với chúng tôi".

Gillian cô bé không thể ngồi yên

  Gillian là một cô bé 7 tuổi. Cô bé 7 tuổi không thể ngồi yên phút nào trong giờ học với biệt danh “Wriggle Bottom” (tạm dịch là: “Cái mông vặn vẹo”). Gillian liên tục đứng lên, ngồi xuống; lơ đễnh mất tập trung; suy nghĩ vẩn vơ và không theo được bài giảng. Thầy cô của Gillian lo lắng, buồn phiền về cô bé. Họ phạt cô bé. Họ la mắng cô bé. Họ tặng cô bé một phần thưởng vào đôi lần cô bé chú tâm trong giờ học. Nhưng chẳng ích gì. Gillian hoàn toàn không biết phải làm thế nào để không nhấp nhổm và tập trung trong giờ học. Ở nhà cũng vậy. Mẹ cũng dùng hình phạt với Gillian. Vì thế, cô bé không chỉ nhận điểm kém và bị phạt ở trường, mà còn phải chịu đựng tất cả những điều tồi tệ đó ở nhà. Một hôm, mẹ của Gillian được mời tới trường. Người phụ nữ buồn thê thảm như thể biết trước mình sắp nhận được tin dữ dắt tay con đến thẳng phòng gặp mặt. Các giáo viên trao đổi về một căn bệnh, một hội chứng rối loạn học tập. Có lẽ đó là chứng tăng động, hoặc có lẽ cô bé cần sớm được can thiệp y tế. ...