Skip to main content

Vua Dionysius và thanh gươm treo trên đầu

Ngày xưa, vua Dionysius là người cai trị vùng Syracuse, thành phố giàu nhất đảo Sicily. Ông sống trong một cung điện nguy nga với rất nhiều bảo vật sang trọng và quý giá. Cung điện lúc nào cũng tấp nập người hầu kẻ hạ, sẵn sàng làm theo lệnh của đức vua.

Danh tiếng và sự sang giàu của đức vua không tránh khỏi ánh mắt ghen tị của nhiều người, trong đó có Damocles. Người này là một trong bạn thân của đức vua Dionysius. Ông luôn nói với nhà vua rằng:
Đức vua mới may mắn làm sao, ngài có tất cả những thứ mà bất kỳ ai cũng mong muốn. Chắc hẳn ngài phải là người hạnh phúc nhất thế giới này“.
Một ngày, vua Dionysius cảm thấy quá mệt mỏi khi phải nghe những lời này, ông nói:
Ngươi thực sự nghĩ rằng ta hạnh phúc hơn bất cứ người nào sao?“.
Chắc chắn là vậy“, Damocles trả lời.
Hãy nhìn vào khối tài sản vĩ đại mà ngài đang sở hữu và quyền lực mà ngài có trong tay. Ngài chẳng phải mảy may lo lắng gì. Cuộc sống còn gì tuyệt hơn thế?“.
Vậy ngươi có muốn đổi vị trí với ta không?“, vua Dionysius nói.
“Ồ, thần làm sao dám mơ đến điều ấy”, Damocles nói. “Nhưng giá mà thần có được sự giàu có và niềm vui của ngài dù chỉ một ngày, thì thần sẽ hạnh phúc biết bao“.
Được, vậy thì ông hãy đổi vị trí cho ta một ngày“.
Vào ngày hôm sau, Damocles được đưa đến cung điện. Người hầu kẻ hạ đối xử với ông như đức vua của họ. Ông được mặc hoàng bào và đội vương miện vàng, rồi lại ngồi vào bàn tiệc với không biết bao nhiêu là sơn hào hải vị được đặt trước mặt. Người hầu cũng dâng lên ông những ly rượu đắt tiền. Xung quanh ông là muôn loài hoa rực rỡ sắc hương và âm nhạc du dương. Damocles ngồi trên đệm êm và cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế giới.
Ồ, thế mới là cuộc sống chứ“. Ông nói với nhà vua: “Thần chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc đến như vậy“.
Và khi nâng cốc, ông nhìn về phía trần nhà. Đột nhiên, đập vào mắt ông là một thanh gươm được treo lơ lửng trên trần nhà bằng một sợi lông đuôi ngựa, mũi gươm chĩa thẳng vào đầu ông. Damocles chợt sựng người lại. Nụ cười tắt trên môi và gương mặt ông trở nên xanh lét. Tay ông run lập cập. Ông chẳng còn tâm trí đâu để thưởng thức thức ăn, rượu và âm nhạc nữa mà chỉ muốn mau chóng rời khỏi cung điện. Ông ngồi như đóng băng trên ghế.
Có chuyện gì vậy, bạn của ta?“, vua Dionysius hỏi. “Có vẻ như ngươi không thấy ngon miệng nữa?“.
Thanh gươm…Thanh gươm…“, Damocles thì thầm. “Ngài có nhìn thấy nó không?
Tất nhiên là ta nhìn thấy“, vua Dionysius nói. “Ta thấy nó hằng ngày. Nó luôn được treo trên đầu ta và luôn có khả năng một người nào đó cắt sợi lông đuôi ngựa. Có thể một trong những tể tướng ghen tị với quyền lực của ta và cố gắng giết ta. Hoặc có thể một người nào đó làm lan truyền những tin đồn nhảm về ta để khiến mọi người chống lại ta. Cũng có thể vương quốc bên cạnh sẽ điều quân đội cướp ngôi vua của ta. Hoặc ta có thể ra một quyết định không sáng suốt dẫn đến việc ta bị hạ bệ. Tóm lại, cuộc sống của ta không phải hoàn toàn một màu hồng.
“Vâng, thần thấy rồi”, Damocles nói. Thần nhận thấy rằng thần đã mắc sai lầm và đức vua có rất nhiều điều phải lo lắng bên cạnh sự giàu có và nổi tiếng. Xin hãy giữ ngôi vua và cho thần trở về nhà của mình”.
Từ đó, Damocles không bao giờ muốn đổi vị trí với nhà vua nữa, dù chỉ một lát.
Cuộc sống cũng vậy, ai cũng có niềm vui và nỗi khổ không ai giống ai, do đó hãy luôn hài lòng với những gì mình có và đừng bao giờ để lòng đố kị nhen nhóm trong trái tim, để niềm vui trong cuộc sống luôn được trọn vẹn.

Comments

Popular posts from this blog

Luật sư bán giếng

  Một luật sư đã bán cái giếng của mình cho một giáo sư. Hai ngày sau, luật sư đến gặp giáo sư và nói: "Thưa ông, tôi đã bán cho ông cái giếng, nhưng không kèm theo nước. Nếu ông muốn sử dụng nước, ông sẽ phải trả thêm phí". Giáo sư mỉm cười và nói: "Vâng, tôi sắp đến đón ông. Tôi định nói rằng ông nên lấy nước ra khỏi giếng của tôi, nếu không ông sẽ phải bắt đầu trả tiền thuê giếng từ ngày mai". Nghe vậy, luật sư trở nên lo lắng và nói: "Ồ, tôi chỉ đùa thôi"! Giáo sư cười và nói: "Đây là cách những người như ông trở thành luật sư sau khi học với chúng tôi".

Hãy tin rằng có nước ở đó

  Một người đàn ông bị lạc ở đâu đó trong sa mạc. Lương thực và nước uống ít ỏi của anh nhanh chóng cạn kiệt. Anh biết rõ rằng nếu không tìm được nước trong vài giờ tới, chờ đợi anh sẽ là bóng tối vô hạn. Nhưng sâu trong lòng, anh vẫn tin một phép màu nào đó sẽ xảy ra. Rồi anh nhìn thấy một túp lều. Anh không thể tin vào mắt mình. Trước đó, anh đã nhiều lần bị ảo giác và những hình ảnh đánh lừa. Nhưng giờ đây, anh chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng. Dù sao đi nữa, đây chính là hy vọng cuối cùng của anh. Anh dùng chút sức lực còn lại để đi về phía túp lều. Càng tiến gần, hy vọng của anh càng lớn dần và lần này may mắn cũng đứng về phía anh. Thật sự có một túp lều ở đó! Nhưng tại sao vậy? Tại sao túp lều hoàn toàn hoang vắng? Dường như đã không có ai đặt chân đến đây suốt nhiều năm. Dẫu vậy, người đàn ông vẫn bước vào, mang theo hy vọng tìm được nước. Nhưng cảnh tượng bên trong khiến anh không thể tin vào mắt mình. Có một chiếc máy bơm nước bằng tay ở đó! Anh như được t...

Hãy Đối Đầu Với Hổ Báo Nhưng Tránh Xa Lũ Chó Điên

  Khi bị chó cắn, ta không thể cắn lại chó được, vì như thế là giẫm đạp lên chính tôn nghiêm và giá trị của loài sư tử. Có một câu chuyện nhỏ kể rằng, khi sư tử bố dẫn con trai mình đi trông nom lãnh địa, cả hai gặp một con sư tử đực khác đang lang thang một mình. Sư tử bố bèn bảo con: “Hãy nhìn bố đánh đuổi kẻ xâm phạm lãnh thổ này đi như thế nào”. Rồi sư tử bố lao lên anh dũng chiến đấu, bảo vệ khu vực của mình thành công. Một ngày khác, hai bố con sư tử tiếp tục dẫn nhau đi tuần tra, cả hai bắt gặp một con hổ đang mon men săn mồi trong lãnh thổ. Sư tử bố quay sang bảo con: “Hãy nhìn bố đánh đuổi kẻ ngoại bang này đi như thế nào mà học tập”. Rồi sư tử bố tiếp tục lao lên anh dũng chiến đấu, bảo vệ khu vực của mình thành công. Lại một ngày khác, hai bố con sư tử trên đường tuần tra lại bắt gặp một con báo mon men tiếp cận khu rừng. Sư tử bố tiếp tục quay sang bảo con nhìn mình đánh đuổi kẻ thù, rồi gầm lên giận dữ và xông tới chiến đấu. Nhưng đến một ngày, khi sư tử bố t...