Skip to main content

Tại sao nói: Cả đời người chỉ cần làm được hai việc 'Ăn' và 'Ngủ'?


Thời thanh niên, một nhà văn đã từng vì thất tình mà ăn không ngon, ngủ không yên.

Vị thiền sư thấy vậy đã nói với nhà văn rằng: “Ngươi cần phải tu luyện!”

Nhà văn hỏi: “Tu luyện như thế nào ạ?”

Vị thiền sư trả lời: “Đói bụng thì ăn và buồn ngủ thì đi ngủ!”

Nhà văn hỏi lại: “Chẳng lẽ ăn cơm với đi ngủ cũng phải tu sao?”

Vị thiền sư nói: “Cũng là ăn cơm, cũng là ngủ nhưng lại có những kết quả khác nhau. Người phàm lúc ăn cơm, thì nhìn dọc nhìn ngang, nghĩ điều này nghĩ điều kia, trong đầu họ có vuôn vàn suy tính. Còn lúc ngủ thì mơ tưởng điên đảo, mơ cái này mơ cái kia, suy nghĩ đủ loại. Người tu luyện, thì khi ăn cơm chính là ăn cơm, khi ngủ chính là ngủ chứ không có suy nghĩ gì!” 

Nhà văn hỏi: “Nhưng mà phải thế nào mới có thể làm được: “Đói bụng thì ăn cơm, buồn ngủ thì đi ngủ đây?”

Vị thiền sư nói: “Ngươi không thể thuận theo thời tiết, nhưng ngươi có thể cải biến tâm tình của mình. Ngươi không thể cải biến dung mạo, nhưng ngươi có thể nở một nụ cười tươi.”

“Cầu người không bằng cầu bản thân mình, cầu bản thân không bằng cầu tâm! Tâm – cần phải là một cái ao nước trong, khi ấy, bóng của núi, chim, hoa, cây cối hiện trên mặt nước mới đẹp! Như vậy thì ngày nào cũng là ngày đẹp, đêm nào cũng là đêm thanh, nơi nào cũng là đất lành, Pháp nào cũng là thiện Pháp, không có gì có thể làm mê mờ và vẩn đục chúng ta!”

Nhà văn nghe xong, đột nhiên đã hiểu ra và cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn.

Comments

Popular posts from this blog

Luật sư bán giếng

  Một luật sư đã bán cái giếng của mình cho một giáo sư. Hai ngày sau, luật sư đến gặp giáo sư và nói: "Thưa ông, tôi đã bán cho ông cái giếng, nhưng không kèm theo nước. Nếu ông muốn sử dụng nước, ông sẽ phải trả thêm phí". Giáo sư mỉm cười và nói: "Vâng, tôi sắp đến đón ông. Tôi định nói rằng ông nên lấy nước ra khỏi giếng của tôi, nếu không ông sẽ phải bắt đầu trả tiền thuê giếng từ ngày mai". Nghe vậy, luật sư trở nên lo lắng và nói: "Ồ, tôi chỉ đùa thôi"! Giáo sư cười và nói: "Đây là cách những người như ông trở thành luật sư sau khi học với chúng tôi".

Mình cũng chỉ muốn đóng góp ý kiến mà thôi!

Mình góp ý nhé. Ý kiến của mình là như này, mình nói ra nếu có mất lòng anh em thì mình cũng chịu, tại vì mình cũng chỉ muốn đóng góp một chút ý kiến cho anh em biết là mình cũng là một người có ý kiến, mình là con người không thích nói dài dòng, chỉ đơn giản muốn góp ý kiến cho mọi người biết thôi, mong mọi người hãy hiểu và thông cảm cho mình, mình xin góp ý một ý kiến cực kì ngắn gọn cho anh em hiểu mình không muốn vòng vo, nói dài chỉ là một cái ý kiến ngắn gọn không cần dài. Đấy nói tóm lại là mình góp ý vậy thôi còn anh em hiểu hay không thì cũng không biết. Ai đang rảnh thì bỏ vài giây ra để đọc cmt này.... Để biết là mình có góp ý kiến. Mong ae hiểu vì mình cũng chỉ muốn đóng góp ý kiến mà thôi!

Hãy tin rằng có nước ở đó

  Một người đàn ông bị lạc ở đâu đó trong sa mạc. Lương thực và nước uống ít ỏi của anh nhanh chóng cạn kiệt. Anh biết rõ rằng nếu không tìm được nước trong vài giờ tới, chờ đợi anh sẽ là bóng tối vô hạn. Nhưng sâu trong lòng, anh vẫn tin một phép màu nào đó sẽ xảy ra. Rồi anh nhìn thấy một túp lều. Anh không thể tin vào mắt mình. Trước đó, anh đã nhiều lần bị ảo giác và những hình ảnh đánh lừa. Nhưng giờ đây, anh chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng. Dù sao đi nữa, đây chính là hy vọng cuối cùng của anh. Anh dùng chút sức lực còn lại để đi về phía túp lều. Càng tiến gần, hy vọng của anh càng lớn dần và lần này may mắn cũng đứng về phía anh. Thật sự có một túp lều ở đó! Nhưng tại sao vậy? Tại sao túp lều hoàn toàn hoang vắng? Dường như đã không có ai đặt chân đến đây suốt nhiều năm. Dẫu vậy, người đàn ông vẫn bước vào, mang theo hy vọng tìm được nước. Nhưng cảnh tượng bên trong khiến anh không thể tin vào mắt mình. Có một chiếc máy bơm nước bằng tay ở đó! Anh như được t...