Skip to main content

Ly cà phê dán tường


Một ngày nọ, tôi có rủ một anh bạn cùng tới quán cà phê nổi tiếng tại Los Angeles uống cà phê và trò chuyện.
Khi chúng tôi đang nhâm nhi cà phê thì một người đàn ông với vẻ sang trọng bước vào quán và ngồi ngay ở bàn bên cạnh chúng tôi. Anh ta gọi nhân viên phục vụ tới và nói: “Cho hai ly cà phê, một ly dán tường!” Cách gọi cà phê của anh ta khiến hai chúng tôi thực sự thấy lạ lẫm. Vì tò mò nên chúng tôi đã để ý và chỉ thấy một ly cà phê được bê ra, nhưng anh ta lại thanh toán cả hai ly. Khi người đàn ông đó vừa vui vẻ rời đi, nhân viên phục vụ liền mang một tờ giấy dán lên tường, trên tờ giấy có ghi: “Một ly cà phê!”

Một lúc sau chúng tôi lại phát hiện có hai vị khách cùng tới uống cà phê. Họ cũng gọi ba ly nhưng uống 2 ly và thanh toán tiền cả ba. Ly còn lại cũng được nhân viên phục vụ dán lên tường bằng cách ghi vào một tờ giấy: “Một ly cà phê!”

Có vẻ như việc này là một việc rất bình thường ở đây, nhưng nó lại khiến chúng tôi cảm thấy mới lạ và khó hiểu. Dù thấy khó hiểu như vậy nhưng ngẫm nghĩ việc đó không có liên quan tới mình, nên khi uống cà phê xong, chúng tôi liền trả tiền và rời đi.
Mấy ngày sau, chúng tôi lại có dịp qua quán cà phê đó. Khi chúng tôi đang thưởng thức cà phê thì một người đàn ông bước vào. Nhìn cách ăn mặc của anh ta thì có vẻ như đây là một người nghèo khó. Anh ta ngồi xuống ghế, rồi nhìn lên tường và nói: “Cho một ly cà phê dán trên tường!” Nhân viên phục vụ vẫn giữ thái độ khiêm cung như thường lệ mang tới cho anh ta một ly cà phê. Chúng tôi để ý thấy người này sau khi uống ly cà phê xong, không thanh toán mà rời đi luôn. Tôi và anh bạn nhìn theo ngạc nhiên rồi lại nhìn sang nhân viên phục vụ thì thấy anh ta đang bóc một tờ giấy trên tường ra và bỏ vào sọt rác.

Lúc này thì chúng tôi đã hiểu! Quả thực, thái độ của người dân nơi đây đối với những người nghèo khó hơn mình khiến chúng tôi thật sự cảm động. 
Cà phê không phải là nhu cầu cơ bản của xã hội, cũng không phải là nhu yếu phẩm cần thiết của cuộc sống. Nhưng điều mà tôi hiểu ra là, khi chúng ta được hưởng thụ bất kỳ một điều gì đó tốt đẹp, có lẽ chúng ta cũng nên nghĩ đến người khác một chút. Một số người cũng yêu thích những thứ mà chúng ta có nhưng họ lại không có khả năng để có được.
Những người trả tiền kia, họ cũng không cần biết ai là người được hưởng “ly cà phê dán tường” của mình nhưng trong lòng vẫn rất vui vẻ và sẵn lòng chi trả. Những hành động này thực sự đã làm lan tỏa tình yêu thương của họ đến với những người khác và khiến thế giới này trở nên tươi đẹp hơn!


Comments

Popular posts from this blog

Mình cũng chỉ muốn đóng góp ý kiến mà thôi!

Mình góp ý nhé. Ý kiến của mình là như này, mình nói ra nếu có mất lòng anh em thì mình cũng chịu, tại vì mình cũng chỉ muốn đóng góp một chút ý kiến cho anh em biết là mình cũng là một người có ý kiến, mình là con người không thích nói dài dòng, chỉ đơn giản muốn góp ý kiến cho mọi người biết thôi, mong mọi người hãy hiểu và thông cảm cho mình, mình xin góp ý một ý kiến cực kì ngắn gọn cho anh em hiểu mình không muốn vòng vo, nói dài chỉ là một cái ý kiến ngắn gọn không cần dài. Đấy nói tóm lại là mình góp ý vậy thôi còn anh em hiểu hay không thì cũng không biết. Ai đang rảnh thì bỏ vài giây ra để đọc cmt này.... Để biết là mình có góp ý kiến. Mong ae hiểu vì mình cũng chỉ muốn đóng góp ý kiến mà thôi!

Luật sư bán giếng

  Một luật sư đã bán cái giếng của mình cho một giáo sư. Hai ngày sau, luật sư đến gặp giáo sư và nói: "Thưa ông, tôi đã bán cho ông cái giếng, nhưng không kèm theo nước. Nếu ông muốn sử dụng nước, ông sẽ phải trả thêm phí". Giáo sư mỉm cười và nói: "Vâng, tôi sắp đến đón ông. Tôi định nói rằng ông nên lấy nước ra khỏi giếng của tôi, nếu không ông sẽ phải bắt đầu trả tiền thuê giếng từ ngày mai". Nghe vậy, luật sư trở nên lo lắng và nói: "Ồ, tôi chỉ đùa thôi"! Giáo sư cười và nói: "Đây là cách những người như ông trở thành luật sư sau khi học với chúng tôi".

Gillian cô bé không thể ngồi yên

  Gillian là một cô bé 7 tuổi. Cô bé 7 tuổi không thể ngồi yên phút nào trong giờ học với biệt danh “Wriggle Bottom” (tạm dịch là: “Cái mông vặn vẹo”). Gillian liên tục đứng lên, ngồi xuống; lơ đễnh mất tập trung; suy nghĩ vẩn vơ và không theo được bài giảng. Thầy cô của Gillian lo lắng, buồn phiền về cô bé. Họ phạt cô bé. Họ la mắng cô bé. Họ tặng cô bé một phần thưởng vào đôi lần cô bé chú tâm trong giờ học. Nhưng chẳng ích gì. Gillian hoàn toàn không biết phải làm thế nào để không nhấp nhổm và tập trung trong giờ học. Ở nhà cũng vậy. Mẹ cũng dùng hình phạt với Gillian. Vì thế, cô bé không chỉ nhận điểm kém và bị phạt ở trường, mà còn phải chịu đựng tất cả những điều tồi tệ đó ở nhà. Một hôm, mẹ của Gillian được mời tới trường. Người phụ nữ buồn thê thảm như thể biết trước mình sắp nhận được tin dữ dắt tay con đến thẳng phòng gặp mặt. Các giáo viên trao đổi về một căn bệnh, một hội chứng rối loạn học tập. Có lẽ đó là chứng tăng động, hoặc có lẽ cô bé cần sớm được can thiệp y tế. ...