Skip to main content

Sống phải biết mình là ai !


1. Rùa thi chạy với thỏ trên mặt đất thì chẳng thể nhanh bằng, nhưng rùa bơi dưới nước thỏ chẳng thể đuổi theo:
Đừng đặt bản thân sai vị trí.

2. Quạ đen bắt chước đại bàng đi bắt dê, kết quả bị lông dê quấn chặt, cuối cùng bị người chăn dê giết chết:
Không phải cứ là chim đều là đại bàng, nhận rõ bản thân mình là ai mới sống được dễ dàng.

3. Một hôm, kiến ngẫu hứng thách thức voi thi sức mạnh. Kiến nói kiến có thể nâng được vật nặng gấp trăm lần trọng lượng cơ thể. Voi nghe xong rũ mình một cái, bùn trên người voi rơi xuống khiến kiến bị chết luôn tại chỗ:
Vĩnh viễn đừng tìm nhầm đối tượng, nếu không chết chẳng kịp hối.

4. Ngựa gặp lạc đà trên sa mạc, thấy lạc đà có cái bướu trên lưng thật khó coi nên nói: “Ôi anh bạn, cái bướu trên lưng của anh thật xấu quá đi thôi”. Lạc đà nghe xong chẳng thèm đoái hoài gì đến ngựa. Cuối cùng, lạc đà vượt qua sa mạc còn ngựa thì không:
Đừng cười bề ngoài của người khác, nếu không rất có thể ngày nào đó bạn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.

5. Có chú thỏ rất lười, ngày nào cũng ăn cỏ ở miệng hang mình ở, cuối cùng bị thợ săn phát hiện bắt thịt:
Làm gì cũng cần nghĩ tới hậu quả, nếu không gánh được hậu quả thì đừng làm liều.

6. Một hôm trong khu rừng già, các loài vật tổ chức thi xem ai đẹp nhất. Khổng tước thấy vậy ghi danh trước nhất, chắc mẩm ngôi vị quán quân nhất định thuộc về mình, ai ngờ khổng tước bị loại ngay từ vòng đầu tiên. Khổng tước ấm ức quá đi gặp sơn dương, sơn dương nói: “Khi cô xòe đuôi múa, tuy rất đẹp nhưng lại ‘hớ’ hết cả cái ‘hênh’ của mình”. Khổng tước nghe xong không nói được gì, lẳng lặng bỏ đi:
Khi soi gương đừng chỉ biết soi mỗi cái mặt, cần phải chú ý soi cả phía sau.

7. Mùa hè thời tiết oi bức, ngựa vằn ra bờ sông uống nước thấy hà mã đang vui đùa dưới làn nước trong xanh mát mẻ. Ngựa vằn nghĩ: Hà mã chơi được sao mình lại không? Nghĩ vậy nên ngựa vằn xuống nước chơi, chẳng bao lâu sau ngựa vằn bị cá sấu cắn chết:
Không có thực lực thì đừng có đùa giỡn, nguyên nhân bởi thua rồi bạn đền không nổi.

8. Hổ rủ sói vào sơn cốc săn thú, bắt được con mồi sẽ chia đôi. Sói nghĩ một hồi rồi đồng ý cùng đi, vào tới nơi hổ chặn đường rút lui duy nhất rồi bắt sói ăn thịt:
Hợp tác với đối thủ mạnh cần chuẩn bị sẵn cho mình đường lui.

9. Vịt thấy chim nhạn bay cao trên bầu trời tự do tự tại, cảm thấy bản thân mình cũng chẳng thua kém điều gì, chân tay lông cánh đủ cả sao lại không thể bay? Thế là vịt đi lên vách đá gieo mình xuống, bay được vài mét rồi rơi xuống vách đá, nửa người bầm dập, chân què cánh gãy:
Trước lúc chuẩn bị đầy đủ thì đừng đi thử sức mình với một lĩnh vực hoàn toàn mới lạ.

10. Rùa nằm phơi mình trên bờ cát tắm nắng, đột nhiên chim ưng xuất hiện. Rùa cho rằng mai mình cứng, thân mình nặng, chim ưng chắc chắn sẽ chẳng ăn được. Kết quả: Chim ưng quắp rùa lên cao nghìn trượng rồi thả ra, rùa rơi xuống vách đá mai vỡ tan tành, lòi cả ruột ra.
Đừng có tự tin quá mức về bản thân, người mạnh hơn bạn có rất nhiều.

Comments

Popular posts from this blog

Luật sư bán giếng

  Một luật sư đã bán cái giếng của mình cho một giáo sư. Hai ngày sau, luật sư đến gặp giáo sư và nói: "Thưa ông, tôi đã bán cho ông cái giếng, nhưng không kèm theo nước. Nếu ông muốn sử dụng nước, ông sẽ phải trả thêm phí". Giáo sư mỉm cười và nói: "Vâng, tôi sắp đến đón ông. Tôi định nói rằng ông nên lấy nước ra khỏi giếng của tôi, nếu không ông sẽ phải bắt đầu trả tiền thuê giếng từ ngày mai". Nghe vậy, luật sư trở nên lo lắng và nói: "Ồ, tôi chỉ đùa thôi"! Giáo sư cười và nói: "Đây là cách những người như ông trở thành luật sư sau khi học với chúng tôi".

Hãy tin rằng có nước ở đó

  Một người đàn ông bị lạc ở đâu đó trong sa mạc. Lương thực và nước uống ít ỏi của anh nhanh chóng cạn kiệt. Anh biết rõ rằng nếu không tìm được nước trong vài giờ tới, chờ đợi anh sẽ là bóng tối vô hạn. Nhưng sâu trong lòng, anh vẫn tin một phép màu nào đó sẽ xảy ra. Rồi anh nhìn thấy một túp lều. Anh không thể tin vào mắt mình. Trước đó, anh đã nhiều lần bị ảo giác và những hình ảnh đánh lừa. Nhưng giờ đây, anh chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng. Dù sao đi nữa, đây chính là hy vọng cuối cùng của anh. Anh dùng chút sức lực còn lại để đi về phía túp lều. Càng tiến gần, hy vọng của anh càng lớn dần và lần này may mắn cũng đứng về phía anh. Thật sự có một túp lều ở đó! Nhưng tại sao vậy? Tại sao túp lều hoàn toàn hoang vắng? Dường như đã không có ai đặt chân đến đây suốt nhiều năm. Dẫu vậy, người đàn ông vẫn bước vào, mang theo hy vọng tìm được nước. Nhưng cảnh tượng bên trong khiến anh không thể tin vào mắt mình. Có một chiếc máy bơm nước bằng tay ở đó! Anh như được t...

Gillian cô bé không thể ngồi yên

  Gillian là một cô bé 7 tuổi. Cô bé 7 tuổi không thể ngồi yên phút nào trong giờ học với biệt danh “Wriggle Bottom” (tạm dịch là: “Cái mông vặn vẹo”). Gillian liên tục đứng lên, ngồi xuống; lơ đễnh mất tập trung; suy nghĩ vẩn vơ và không theo được bài giảng. Thầy cô của Gillian lo lắng, buồn phiền về cô bé. Họ phạt cô bé. Họ la mắng cô bé. Họ tặng cô bé một phần thưởng vào đôi lần cô bé chú tâm trong giờ học. Nhưng chẳng ích gì. Gillian hoàn toàn không biết phải làm thế nào để không nhấp nhổm và tập trung trong giờ học. Ở nhà cũng vậy. Mẹ cũng dùng hình phạt với Gillian. Vì thế, cô bé không chỉ nhận điểm kém và bị phạt ở trường, mà còn phải chịu đựng tất cả những điều tồi tệ đó ở nhà. Một hôm, mẹ của Gillian được mời tới trường. Người phụ nữ buồn thê thảm như thể biết trước mình sắp nhận được tin dữ dắt tay con đến thẳng phòng gặp mặt. Các giáo viên trao đổi về một căn bệnh, một hội chứng rối loạn học tập. Có lẽ đó là chứng tăng động, hoặc có lẽ cô bé cần sớm được can thiệp y tế. ...