Skip to main content

BỮA CƠM GIÁ BAO NHIÊU ?



1. Một cụ già thỉnh nguyện Giám đốc bệnh viện (GĐ) được sống vài ngày cuối cùng để gặp mặt đầy đủ con cháu. Để thực hiện được thỉnh nguyện đó phải dùng nhiều nguồn lực với chi phí rất lớn mà hoàn cảnh gia đình cụ thì lại rất nghèo. Đang trăn trở giữa y đức và viện phí, chợt chuông điện thoại reo, GĐ trả lời OK rồi cúp máy với vẻ mặt rạng rỡ vui mừng.
Bà cụ cũng toại nguyện rồi nhẹ nhàng yên giấc ngàn thu với đôi môi cười. Người con trai cả làm thủ tục đưa cụ về lo hậu sự. Khi cầm tờ hóa đơn viện phí, anh tá hỏa thất thần. Ngay lúc đó, một cô y tá chạy đến đưa cho anh một tờ giấy nhỏ, bảo anh đưa cho phòng tài chính. Anh làm theo và nhận giấy xuất viện ngay tức thì mà không biết tại sao. Anh chỉ thấy tờ giấy ghi đúng ba chữ cùng chữ ký của ai đó.

Khi dịch vụ mai táng đến nhà lo hậu sự trọn gói theo yêu cầu của gia đình, thấy tang cụ, xe cộ và nhân viên quá cao cấp. Sợ anh lo lắng phân tâm, đại diện dịch vụ ghé tai anh nói nhỏ: tất cả đều đúng với chi phí anh đã đặt, không phát sinh gì hết.
Ngày thanh toán, anh mới biết tất cả đúng là cao cấp nhất. Tuy nhiên, anh không phải trả đồng nào bởi người chủ cơ sở đưa cho anh xem tờ giấy nhỏ với ba chữ y như anh đã nhận tại bệnh viện.


2. Một sinh viên (SV) được gia đình nghèo cho ở trọ cùng trong căn nhà nền thấp hơn đường hẻm nửa cái giò, mái tôn nóng rực vào mùa khô, chuột bơi lềnh bềnh trong nền nhà ngập nước mùa mưa. Tháng cuối cùng trước ngưỡng cửa ra bảo vệ luận văn tốt nghiệp (LVTN), vì phải bỏ việc dạy kèm và làm thêm bưng bê tiệc cưới vào ngày nghỉ như mấy năm trước nên SV nọ không có tiền trả trọ phí kể cả ăn uống thiếu thốn, mì tôm muôn tháng! Buổi trưa, khi thấy cả nhà dọn cơm dưới sàn nhà, SV này lẳng lặng mặc quần áo, xách chiếc xe đạp “giả bộ” đi ăn.
Lòng vòng trưa nắng canh độ nửa giờ quay về, miệng ngậm tăm xỉa răng để người ta biết mình đã ăn (trong túi nó lúc nào cũng có tăm để “cạy nướu”!). Biết ngày mai SV bảo vệ LVTN, bà chủ nhà 65 tuổi khàn khàn: tháng này tui hổng có lấy tiền chú. Còn trưa và tối nay tui mời chú ăn cơm để có sức mà thi cử. Tui mời thiệt chứ không “mời lơi” đâu nha!
Bà cụ ở câu chuyện thứ nhất là chủ nhà trọ. Người viết 2 mẫu giấy trong câu chuyện thứ hai là cậu sinh viên nghèo năm nào.
Ba chữ trên mẫu giấy là: “Đã thanh toán!”.
TA KHÔNG THỰC SỰ SỐNG CHO ĐẾN KHI LÀM GÌ ĐÓ CHO NGƯỜI KHÔNG THỂ TRẢ ƠN MÌNH !

Comments

Popular posts from this blog

Luật sư bán giếng

  Một luật sư đã bán cái giếng của mình cho một giáo sư. Hai ngày sau, luật sư đến gặp giáo sư và nói: "Thưa ông, tôi đã bán cho ông cái giếng, nhưng không kèm theo nước. Nếu ông muốn sử dụng nước, ông sẽ phải trả thêm phí". Giáo sư mỉm cười và nói: "Vâng, tôi sắp đến đón ông. Tôi định nói rằng ông nên lấy nước ra khỏi giếng của tôi, nếu không ông sẽ phải bắt đầu trả tiền thuê giếng từ ngày mai". Nghe vậy, luật sư trở nên lo lắng và nói: "Ồ, tôi chỉ đùa thôi"! Giáo sư cười và nói: "Đây là cách những người như ông trở thành luật sư sau khi học với chúng tôi".

Hãy tin rằng có nước ở đó

  Một người đàn ông bị lạc ở đâu đó trong sa mạc. Lương thực và nước uống ít ỏi của anh nhanh chóng cạn kiệt. Anh biết rõ rằng nếu không tìm được nước trong vài giờ tới, chờ đợi anh sẽ là bóng tối vô hạn. Nhưng sâu trong lòng, anh vẫn tin một phép màu nào đó sẽ xảy ra. Rồi anh nhìn thấy một túp lều. Anh không thể tin vào mắt mình. Trước đó, anh đã nhiều lần bị ảo giác và những hình ảnh đánh lừa. Nhưng giờ đây, anh chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng. Dù sao đi nữa, đây chính là hy vọng cuối cùng của anh. Anh dùng chút sức lực còn lại để đi về phía túp lều. Càng tiến gần, hy vọng của anh càng lớn dần và lần này may mắn cũng đứng về phía anh. Thật sự có một túp lều ở đó! Nhưng tại sao vậy? Tại sao túp lều hoàn toàn hoang vắng? Dường như đã không có ai đặt chân đến đây suốt nhiều năm. Dẫu vậy, người đàn ông vẫn bước vào, mang theo hy vọng tìm được nước. Nhưng cảnh tượng bên trong khiến anh không thể tin vào mắt mình. Có một chiếc máy bơm nước bằng tay ở đó! Anh như được t...

Hãy Đối Đầu Với Hổ Báo Nhưng Tránh Xa Lũ Chó Điên

  Khi bị chó cắn, ta không thể cắn lại chó được, vì như thế là giẫm đạp lên chính tôn nghiêm và giá trị của loài sư tử. Có một câu chuyện nhỏ kể rằng, khi sư tử bố dẫn con trai mình đi trông nom lãnh địa, cả hai gặp một con sư tử đực khác đang lang thang một mình. Sư tử bố bèn bảo con: “Hãy nhìn bố đánh đuổi kẻ xâm phạm lãnh thổ này đi như thế nào”. Rồi sư tử bố lao lên anh dũng chiến đấu, bảo vệ khu vực của mình thành công. Một ngày khác, hai bố con sư tử tiếp tục dẫn nhau đi tuần tra, cả hai bắt gặp một con hổ đang mon men săn mồi trong lãnh thổ. Sư tử bố quay sang bảo con: “Hãy nhìn bố đánh đuổi kẻ ngoại bang này đi như thế nào mà học tập”. Rồi sư tử bố tiếp tục lao lên anh dũng chiến đấu, bảo vệ khu vực của mình thành công. Lại một ngày khác, hai bố con sư tử trên đường tuần tra lại bắt gặp một con báo mon men tiếp cận khu rừng. Sư tử bố tiếp tục quay sang bảo con nhìn mình đánh đuổi kẻ thù, rồi gầm lên giận dữ và xông tới chiến đấu. Nhưng đến một ngày, khi sư tử bố t...