Skip to main content

Kiếp nạn của Đường Tăng

 


Tây Du Kí có 9981 kiếp nạn, tám mươi kiếp nạn dành cho Tôn Ngộ Không, chỉ có Nữ Nhi Quốc là kiếp nạn của Đường Tăng!

Năm ấy, Đường Tăng rời Nữ Nhi Quốc, nàng khoác phượng quan, dung mạo hoa quý, xinh đẹp không thể tả, tựa nhẹ đầu tường, hai mắt đẫm lệ ngăn trước văn võ bá quan, hướng về phía bóng lưng người mà hô lên "Ngự đệ chàng ơi ,nếu có kiếp sau, bên ta được không?"
Dưới trời chiều gió cát dữ dội, cách đó không xa một bộ cà sa cưỡi bạch mã đi chậm rãi, cát bụi che lấp, bóng lưng mơ hồ, bóng người dừng một chút, khuôn mặt chưa từng nhìn lại.
Chỉ thấy người trên lưng ngựa nắm chặt dây cương, quát khẽ một tiếng, bóng người dần dần biến mất trong cát bụi...
Trong gió dường như truyền ra một tiếng thở dài, trong phút chốc làm mắt nàng lệ rơi như tuyền...
Sau đó, Đường Tăng viên tịch, thiên phật tụng kinh, vạn chúng triều tông.
Lúc Đường Tăng rời đi chỉ cười lưu lại một câu "Được!"



Lúc còn bé tôi cảm thấy Nữ nhi quốc là kiếp nạn dễ nhất, có chút buồn chán, không có yêu quái lợi hại.
Lúc lớn rồi mới biết, Nữ Nhi Quốc là kiếp nạn khó khăn nhất, tình quan khổ sở, khổ sở tình quan, cửa ải này quá tan nát tâm can, hỏi thế gian tình ái là gì, gọi một câu “ Ngự đệ“.
Đường Tăng thực sự đã động tâm, vì không để cho mình lưu luyến nên không dám quay đầu.
Khi còn bé vì Đường Tăng tránh thoát một kiếp nạn mà vui vẻ, sau khi lớn mới hiểu rằng Đường Tăng đã bỏ lỡ cả một đời.
Nữ Vương trông coi cô tịch thành, Đường Tăng thỉnh siêu phàm lộ. Kiếp sau?
Làm gì có kiếp sau!
Cả đời Đường Tăng chỉ nói dối có hai lần, một lừa gạt Tôn Ngộ Không đeo kim cô giới, một là lừa gạt nữ vương chuyện kiếp sau.
Nữ vương đợi ngự đệ đời sau hồng trang về cưới, cũng không biết Tây Thiên thành phật lại không có kiếp sau!
Đường Tăng không làm được, sinh này không phụ Như Lai không phụ khanh, nếu có kiếp sau lại gặp nhau nguyện bỏ cà sa buông tha một thân phật pháp, xóa đi đỉnh đầu giới ba, bỏ đi mười đời tu hành, chỉ vì đổi lấy cùng người thiên nhai hải giác, nhà nhỏ rào tre, tóc đen đến bạc!
Nhưng làm gì có kiếp sau... Đến bây giờ chỉ có kiếp này, giờ này, phút này.
Trong cuộc đời vô số lần bỏ qua chính là bỏ qua .
Thế gian có thể buông xuống, đều vì em chưa từng nhặt lên...


"Ta trải qua giấc mộng, ta mơ rằng... Tóc chàng để dài và chúng ta già đi cùng nhau. Thế nhưng... chàng không vui".

"Nhiều năm về sau, nhân thế đều ca tụng thánh tăng không bị sắc đẹp mê hoặc. Chỉ riêng mình ta biết, có những người, một ánh mắt thoáng nhìn thôi đã là sai".

"Làm sao xóa đi hình bóng của nàng

Như cùng quên đi tên họ của ta

Nói gì mà vương quyền phú quý

Sợ gì mà giới luật thanh quy"

Comments

Popular posts from this blog

Luật sư bán giếng

  Một luật sư đã bán cái giếng của mình cho một giáo sư. Hai ngày sau, luật sư đến gặp giáo sư và nói: "Thưa ông, tôi đã bán cho ông cái giếng, nhưng không kèm theo nước. Nếu ông muốn sử dụng nước, ông sẽ phải trả thêm phí". Giáo sư mỉm cười và nói: "Vâng, tôi sắp đến đón ông. Tôi định nói rằng ông nên lấy nước ra khỏi giếng của tôi, nếu không ông sẽ phải bắt đầu trả tiền thuê giếng từ ngày mai". Nghe vậy, luật sư trở nên lo lắng và nói: "Ồ, tôi chỉ đùa thôi"! Giáo sư cười và nói: "Đây là cách những người như ông trở thành luật sư sau khi học với chúng tôi".

Hãy tin rằng có nước ở đó

  Một người đàn ông bị lạc ở đâu đó trong sa mạc. Lương thực và nước uống ít ỏi của anh nhanh chóng cạn kiệt. Anh biết rõ rằng nếu không tìm được nước trong vài giờ tới, chờ đợi anh sẽ là bóng tối vô hạn. Nhưng sâu trong lòng, anh vẫn tin một phép màu nào đó sẽ xảy ra. Rồi anh nhìn thấy một túp lều. Anh không thể tin vào mắt mình. Trước đó, anh đã nhiều lần bị ảo giác và những hình ảnh đánh lừa. Nhưng giờ đây, anh chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng. Dù sao đi nữa, đây chính là hy vọng cuối cùng của anh. Anh dùng chút sức lực còn lại để đi về phía túp lều. Càng tiến gần, hy vọng của anh càng lớn dần và lần này may mắn cũng đứng về phía anh. Thật sự có một túp lều ở đó! Nhưng tại sao vậy? Tại sao túp lều hoàn toàn hoang vắng? Dường như đã không có ai đặt chân đến đây suốt nhiều năm. Dẫu vậy, người đàn ông vẫn bước vào, mang theo hy vọng tìm được nước. Nhưng cảnh tượng bên trong khiến anh không thể tin vào mắt mình. Có một chiếc máy bơm nước bằng tay ở đó! Anh như được t...

Gillian cô bé không thể ngồi yên

  Gillian là một cô bé 7 tuổi. Cô bé 7 tuổi không thể ngồi yên phút nào trong giờ học với biệt danh “Wriggle Bottom” (tạm dịch là: “Cái mông vặn vẹo”). Gillian liên tục đứng lên, ngồi xuống; lơ đễnh mất tập trung; suy nghĩ vẩn vơ và không theo được bài giảng. Thầy cô của Gillian lo lắng, buồn phiền về cô bé. Họ phạt cô bé. Họ la mắng cô bé. Họ tặng cô bé một phần thưởng vào đôi lần cô bé chú tâm trong giờ học. Nhưng chẳng ích gì. Gillian hoàn toàn không biết phải làm thế nào để không nhấp nhổm và tập trung trong giờ học. Ở nhà cũng vậy. Mẹ cũng dùng hình phạt với Gillian. Vì thế, cô bé không chỉ nhận điểm kém và bị phạt ở trường, mà còn phải chịu đựng tất cả những điều tồi tệ đó ở nhà. Một hôm, mẹ của Gillian được mời tới trường. Người phụ nữ buồn thê thảm như thể biết trước mình sắp nhận được tin dữ dắt tay con đến thẳng phòng gặp mặt. Các giáo viên trao đổi về một căn bệnh, một hội chứng rối loạn học tập. Có lẽ đó là chứng tăng động, hoặc có lẽ cô bé cần sớm được can thiệp y tế. ...